“Việt Nam âm thầm xây dựng một công trình khổng lồ. Sân vận động lớn nhất thế giới sắp đổi chủ”, đó là dòng tít của bài viết xuất hiện trên trang Sohu của Trung Quốc nói về sân vận động Trống Đồng.
Theo tờ Sohu, sân Trống Đồng, với sức chứa 135.000 chỗ ngồi, sắp trở thành sân vận động có sức chứa lớn nhất thế giới, vượt qua sân Narendra Modi tại bang Gujarat (Ấn Độ) với sức chứa 110.000 chỗ ngồi. Sân Trống Đồng dự kiến hoàn tất vào năm 2028.
Tờ báo của Trung Quốc cũng cho rằng bóng đá Việt Nam có tham vọng rất lớn khi xây dựng sân vận động lớn nhất thế giới. Tờ Sohu bình luận: “Động thái này không hề bộc phát. Những năm gần đây, bóng đá Việt Nam phát triển như vũ bão. Đội U23 Việt Nam vừa giành quyền lọt vào bán kết giải U23 châu Á, đội tuyển Việt Nam thăng hạng liên tục trên bảng xếp hạng thế giới. Ngoài ra, người hâm mộ Việt Nam nổi tiếng với sự cuồng nhiệt.
Nhưng vấn đề là số sân vận động đạt chuẩn trong nước còn quá ít. Đừng nói tới việc đăng cai World Cup, ngay cả tổ chức Asian Cup cũng đã là thách thức với bóng đá Việt Nam. Dân số Việt Nam đang tiến gần 100 triệu người, nếu hạ tầng thể thao không theo kịp thì quả thực là lãng phí tiềm năng khán giả khổng lồ.
Vì thế, Chính phủ Việt Nam đã sớm nhắm tới các sự kiện lớn như ASIAD, Olympic, thậm chí cả World Cup. Nhưng muốn đăng cai những giải đấu ấy mà thiếu sân vận động tầm cỡ thì sao được? Và thế là sân Trống Đồng trở thành “lá bài chủ lực”, không chỉ phải lớn, mà còn phải hiện đại, đậm chất công nghệ.
Theo thông tin được tiết lộ, sân Trống Đồng sẽ sở hữu mái che có thể đóng mở lớn nhất thế giới, trời nắng thì mở, trời mưa thì đóng, linh hoạt như “biến hình”. Toàn bộ sân được trang bị hệ thống điều hòa phủ kín khán đài, trong điều kiện khí hậu nóng ẩm Đông Nam Á, trải nghiệm xem bóng đá mà không đổ mồ hôi chắc chắn sẽ được nâng lên một tầm mới. Mặt cỏ cũng có thể thay thế toàn bộ chỉ trong 6-10 giờ: hôm nay đá bóng, ngày mai tổ chức concert (buổi biểu diễn âm nhạc), hôm sau tổ chức điền kinh, chuyển đổi cực kỳ linh hoạt.
Đáng chú ý hơn, ghế ngồi được tích hợp sóng 5G và hệ thống quản lý thông minh AI khi có thể điều tiết dòng người, giám sát an ninh thời gian thực… nghe như bước ra từ phim khoa học viễn tưởng.
Về thiết kế, sân Trống Đồng còn lấy cảm hứng từ trống đồng Đông Sơn và họa tiết chim thần trong văn hóa Việt, kết hợp yếu tố truyền thống với phong cách kiến trúc tương lai. Phải nói rằng, lần này Việt Nam thực sự đầu tư mạnh tay”.
Tuy nhiên, tờ Sohu cũng lên tiếng cảnh báo Việt Nam khi xây sân Trống Đồng: “Tuy nhiên, khoan vội tung hô. Trên thế giới, không ít dự án “chơi lớn” đã trở thành bài học đắt giá. Olympic Montreal 1976 từng để lại gánh nặng nợ nần suốt 30 năm cho Canada vì chi phí xây dựng sân vận động đã đội vốn khủng khiếp. Tại Brazil, sân vận động ở Brasilia sau World Cup 2014 rơi vào cảnh đìu hiu, tỷ lệ lấp đầy cực thấp nhưng chi phí bảo trì mỗi năm vẫn lên tới hàng chục triệu USD.
Những ví dụ ấy cho thấy xây sân đã khó, vận hành và duy trì còn khó hơn. Sân Trống Đồng chắc chắn sẽ tiêu tốn khoản đầu tư khổng lồ, chưa kể chi phí điện cho điều hòa toàn sân, bảo dưỡng mặt cỏ, cập nhật công nghệ… đều là “cỗ máy ngốn tiền”.
Quan trọng hơn, dù bóng đá Việt Nam tiến bộ nhanh, nhưng tỷ lệ lấp đầy sân và khả năng khai thác thương mại liệu có theo kịp các giải đấu châu Âu? Nếu sân hoàn thành mà thường xuyên vắng khán giả, liệu có trở thành một “công trình vì hình ảnh?
Có lẽ nhiều người sẽ tự hỏi: “Chúng ta xem bóng đá chỉ cần không khí sôi động, có nhất thiết phải phô trương đến vậy? Vé liệu có tăng giá?” Quả thật, điều người hâm mộ quan tâm nhất vẫn là có mua được vé với giá hợp lý và tận hưởng trận đấu trọn vẹn hay không.
Công nghệ dù hiện đại đến đâu, nếu người dân không được hưởng lợi thì cũng chỉ là hình thức. Ví dụ, mặt cỏ di động nghe rất ấn tượng, nhưng việc thay đổi thường xuyên có ảnh hưởng tới chất lượng thi đấu? Hệ thống điều hòa toàn sân mang lại sự thoải mái, nhưng chi phí vận hành có bị “tính vào vé”?
Dù sao, mọi đánh giá hiện tại vẫn còn sớm. Phải đến khi sân Trống Đồng hoàn thành vào năm 2028, thực tế mới chứng minh được hiệu quả. Có một điều chắc chắn rằng Việt Nam đang đặt rất nhiều kỳ vọng và tham vọng thể thao vào dự án này. Nếu thành công, đây có thể là bước ngoặt đưa Việt Nam lên tầm cao mới trong thể thao khu vực và quốc tế. Nếu không, đó sẽ là một bài học đắt giá”.